Tôi cảm ơn độc giả đã quan tâm và biết nhiều về mình như thế. Bạn thực sự quan tâm đến tôi và tôi rất xúc động vì điều đó.
Hiện tại, tôi vẫn ở quận 8 nhưng cuộc sống đã tốt vì tôi đã chuyển đến nơi ở mới. Hiện tại, tôi ở một chung cư cũ không có thang máy nhưng nó cho tôi sức khỏe vì mỗi ngày tôi đều leo mấy tầng lầu.
Khi còn ở chỗ cũ, tôi nhiều lần bị ăn trộm giật giỏ khi đi trên đường. Đó là lúc tôi mới đến SG, còn ngây ngô, cả tin và không đề phòng.
Có lần tôi đi xe đạp trên đường, để đồ ở giỏ đằng trước thì bị giật, mất hết điện thoại, sách vở, giấy tờ tùy thân, máy tính Casio để đi học ở trường. Điện thoại cục gạch thôi nhưng cũng rất giá trị với tôi lúc đó. Về nhà tôi khóc rất nhiều. Tôi không có người thân và không dám nói với ba mẹ. Tôi gọi điện cho ba mẹ khóc và nói "Ba mẹ ơi con về nhà vài hôm nhé". Về nhà thì ba mẹ mới biết tôi bị giật đồ.
Có lần, chiếc xe đạp 600-700 vừa rẻ đẹp và cao của tôi bị bẻ khóa lấy mất. Tôi sững sờ, không định thần lại được. Nhưng sau đó may có người bạn thương giúp tôi mua chiếc xe đạp khác.
Đi một mình trên đường, thỉnh thoảng tôi bị quấy rối. Có những người trông khá già hỏi tôi "em đi đâu, đi với anh không". Họ đi xe máy, từ chân cầu chữ Y về tới phòng thật nhanh, leo lên giường và khóc, hồi đó tôi yếu đuổi mỏng manh. Sau khi làm người mẫu tôi cứng cáp hơn, đi diễn về khuya 1, 2h sáng vẫn dám đi một mình.
Sau này tôi nghĩ, có lẽ vì mình đi xe đạp nên người ta mình biết mình ở tỉnh lên. Tôi muốn kêu gọi bảo vệ an toàn cho những em học sinh, sinh viên ở tỉnh xa mới lên Sài Gòn vì cuộc sống ở đây cũng có rất nhiều rủi to.
Hồi đó, tôi bị quấy rối 3, 4 lần nhưng không sao vì tôi đạp xe thật nhanh lấn cả đường xe ngược lại. Lúc đó nguy hiểm, nhưng tôi thà nguy hiểm còn hơn là bị người ta đụng vào người.
from Tin mới http://ift.tt/2mg55WU
via IFTTT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét